taixi tải thành hưng 1

Chủ đề thuộc danh mục 'Thiết kế' được đăng bởi thanhhunghn81, 8/6/18.

  1. thanhhunghn81 Thành viên cấp 2

    Dịch vụ taixi tải thành hưng trọn gói Quận Hoàn Kiếm
    Dịch vụ chuyển nhà thành hưng trọn gói Quận Hoàn Kiếm nằm ở vị trí trung tâm của kinh thành Thăng Long xưa và Thủ đô Hà Nội
    [IMG]
    Chuyển nhà trọn gói hoàn kiếm

    Dịch vụ chuyển nhà thành hưng trọn gói Quận Hoàn Kiếm

    nằm ở vị trí trung tâm của kinh thành Thăng Long xưa và Thủ đô Hà Nội ngày nay.Là quận có diện tích nhỏ nhất của thành phố Hà Nội, nhưng quận Hoàn Kiếm là nơi thường xuyên diễn ra các sự kiện chính trị văn hóa quan trọng của thủ đô.
    Trên địa bàn quận có nhiều trụ sở các cơ quan đại diện ngoại giao, các tổ chức quốc tế và văn phòng đại diện nước ngoài, cơ quan Nhà nước ở Trung ương và địa phương, nhiều trụ sở tôn giáo lớn, nhiều di tích lịch sử-văn hóa và di tích cách mạng, các công trình kiến trúc-văn hóa có giá trị.
    Quận Hoàn Kiếm còn là nơi tập trung các dịch vụ có kỹ thuật và chất lượng cao, những phố kinh doanh, chợ đầu mối lớn.

    Vị trí địa lý
    Quận Hoàn Kiếm (tên của quận được đặt theo tên của Hồ Hoàn Kiếm) nằm ở trung tâm Thủ đô của Hà Nội, phía Tây giáp quận Đống Đa, phía Tây Bắc giáp quận Ba Đình và quận Đống Đa, phía Nam giáp quận Hai Bà Trưng, dọc từ phía Bắc xuống phía Nam là sông Hồng.
    Toàn bộ quận vốn là đất thuộc huyện Thọ Xương cũ, có diện tích 5,29 km2 với dân số 143.528 người (số liệu tháng 4/2009).

    Lịch sử hình thành
    Quận Hoàn Kiếm được hình thành cách đây gần 1.000 năm, có bề dày lịch sử phát triển.
    Trước đây, vùng đất Hoàn Kiếm là ngã ba sông, nơi dòng sông Tô Lịch tách từ sông Nhị, từ phường Giang Khẩu rồi chảy qua các phố phường đông vui, trên bến dưới thuyền.
    Nơi đây là đầu mối giao lưu với “tứ trấn” và cũng là điểm hội tụ nhân tài bách nghệ khắp bốn phương mà tên các phố hôm nay còn ghi đậm dấu ấn Hàng Đào, Hàng Trống, Hàng Bạc, Hàng Khay, Hàng Quạt, Hàng Da…
    Từ năm 1954-1961, khu vực này gồm khu phố Hoàn Kiếm, khu phố Đồng Xuân và một phần của khu phố Hàng Cỏ, khu phố Hai Bà. Từ năm 1961-1981, gọi là khu Hoàn Kiếm. Từ tháng 1/1981, khu Hoàn Kiếm chính thức gọi là quận Hoàn Kiếm, theo đó, quận Hoàn Kiếm gồm 18 phường.

    Các đơn vị hành chính
    Quận Hoàn Kiếm hiện có 18 đơn vị hành chính phường gồm Cửa Nam, Hàng Bài, Tràng Tiền, Lý Thái Tổ, Đồng Xuân, Hàng Mã, Cửa Đông, Hàng Gai, Trần Hưng Đạo, Phan Chu Trinh, Hàng Bạc, Hàng Buồm, Hàng Đào, Hàng Bồ, Hàng Bông, Hàng Trống, Chương Dương, Phúc Tân.
    Trụ sở Ủy ban Nhân dân quận tại 124 phố Hàng Trống.

    [IMG]Về kinh tế-xã hội
    Cơ cấu kinh tế chuyển dịch theo hướng thương mại-dịch vụ-du lịch-công nghiệp- tiểu thủ công nghiệp Hãng taxi tải thành hưng.
    Toàn quận hiện có trên 13.000 hộ kinh doanh cá thể hoạt động trong lĩnh vực thương mại, kinh doanh. Ngân sách luôn tăng theo tốc độ phát triển, năm 2007 đạt 915 tỷ đồng, năm 2008 đạt 1.255,5 tỷ đồng. Năm 2008, tốc độ phát triển thương mại, dịch vụ, du lịch tăng 24,7%.
    Nhiều ngành nghề thủ công truyền thống làm ra các sản phẩm có giá trị xuất khẩu cao như chạm, khắc, kim hoàn, may, thêu, ren, đồ da, song, mây tre đan, hoa lụa, hoa giấy... đang phục hồi.
    Trong khi đó, hoạt động xóa đói, giảm nghèo, giới thiệu việc làm cũng được triển khai tích cực. Chỉ tính riêng trong năm 2008, toàn quận đã giới thiệu tạo việc làm cho 7.537 lượt người, 1629 hộ nghèo được vay vốn từ Quĩ Quốc gia với số tiền 11 tỷ đồng.
    Tổng mức đầu tư cho phát triển của quận năm 2008 là 118,327 tỷ đồng, tập trung đầu tư cho phát triển giáo dục, y tế, cải tạo công sở, hạ tầng kỹ thuật đô thị.

    Về giáo dục và đào tạo
    Công tác giáo dục và đào tạo có bước phát triển, chất lượng được nâng cao và là một trong những đơn vị dẫn đầu thành phố. Số lượng và chất lượng đội ngũ giáo viên giỏi, học sinh giỏi ở 3 cấp ngày càng tăng. Năm học 2008-2009, ngành giáo dục và đào tạo quận có 13/13 chỉ tiêu công tác đạt loại tốt.

    Về văn hóa
    Các hoạt động văn hóa, nghệ thuật với nhiều loại hình phong phú, gắn với các phong trào thi đua yêu nước, các cuộc vận động lớn của đất nước, của Thủ đô. chuyển nhà trọn gói
    Khôi phục và duy trì các lễ hội, các phố nghề truyền thống, gìn giữ những giá trị văn hóa vật thể, phát huy những giá trị văn hóa truyền thống, kế thừa có chọn lọc các tiêu chí văn hóa người Hà Nội, xây dựng nếp sống văn minh thanh lịch gắn với phát triển kinh tế.
    Quận có 170 di tích lịch sử-văn hóa và di tích cách mạng, các công trình kiến trúc-văn hóa có giá trị, tiêu biểu như Hồ Gươm, Tháp Rùa, nhà tù Hỏa Lò, đình Kim Ngân, chùa Báo Ân (còn gọi là chùa Liên Trì), Tháp Báo Thiên, đền Vua Lê, đền Ngọc Sơn, cửa Ô Quan Chưởng, Nhà hát Lớn Hà Nội và Quảng trường 19-8, Nhà Thờ Lớn, Bảo tàng Lịch sử Việt Nam, Bảo tàng Cách mạng Việt Nam, Tượng đài Lý Thái Tổ, Bưu điện Hà Nội, Chợ Đồng Xuân... Đặc biệt, toàn bộ khu phố cổ trong mục bảo tồn di sản đều nằm trong quận này./.

    dịch vụ chuyển nhà trọn gói, chuyển nhà thành hưng
  2. baoy962 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Tôi 25 tuổi, công việc ổn định, thu nhập khá. Bạn gái tôi ra trường được một năm, đang dạy mấy lớp gia sư và nộp hồ sơ xin việc. Chúng tôi sống cùng một thành phố, yêu nhau được hơn 3 năm. Cách đây mấy hôm, tôi đưa cô ấy đi phỏng vấn. Đến nơi, tôi ngồi đợi ngoài cổng, cô ấy đi vào và đưa tôi cầm hộ túi xách. Đang ngồi chơi game trên điện thoại giết thời gian, tôi nghe thấy tiếng chuông 2-3 tin nhắn từ túi xách của cô ấy. Đây là chiếc điện thoại "cục gạch" chỉ có vài tính năng cơ bản, và không phải là cái cô ấy thường dùng.

    Tò mò, tôi lấy ra xem phần tin nhắn. Thực sự tôi không biết dùng từ nào để diễn tả tâm trạng mình lúc đó, giống như bị rơi xuống hầm băng lạnh buốt vậy. Cô ấy nhắn tin với người đàn ông khác, lời lẽ cực mùi mẫn, nói về chuyện họ nhớ nhung và quan hệ tình dục thế nào. Lời lẽ trần trụi, tôi cảm thấy có chút thô tục. Tôi không thể tưởng tượng nổi, người con gái tôi luôn cho rằng sống có nguyên tắc, rõ ràng lại cùng lúc yêu và lên giường với 2 người đàn ông (tôi và người kia). Người kia ở xa, một tháng họ chỉ gặp nhau vài lần.

    Thấy cô ấy đi ra cùng vẻ mặt buồn rầu vì trượt phỏng vấn, lời nói nghẹn ở cổ tôi. Mấy hôm nay tôi suy nghĩ, liệu có phải cô ấy phản bội không hay đó chỉ là điện thoại của người khác? Tôi vẫn hy vọng là vế thứ hai nhưng có vẻ khó, bởi cô ấy cầm máy người khác làm gì. Giờ tôi bối rối quá, chưa biết phải làm sao vì thực sự tôi rất yêu bạn gái và chưa bao giờ nghĩ tới việc rời xa cô ấy. Mong chuyên gia và độc giả cho tôi xin lời khuyên. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Trường

    Chuyên gia tâm lý Trần Kim Xuân gợi ý:

    Chào bạn Trường,

    Trong hơn 3 năm yêu nhau, bạn và bạn gái đã tìm hiểu về nhau thế nào rồi? Tức là bạn gái bạn đã gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp, gia đình bạn chưa? Thái độ và cách đối xử của cô ấy thế nào? Ngược lại, cô ấy đã đưa bạn gặp gỡ những người thân thiết của cô ấy chưa? Ngoài ra, những lúc bạn có chuyện không vui, gặp khó khăn hoặc đau ốm, cô ấy đối với bạn thế nào? Hãy ngẫm thật kỹ để có cái nhìn khách quan hơn về con người của cô ấy.

    Bạn có thể dành một quãng thời gian nhất định, ví dụ một tháng, để tìm hiểu kỹ chuyện về chiếc điện thoại lạ. Nếu chiếc điện thoại đó vẫn tiếp tục ở chỗ cô ấy và phát sinh tin nhắn mới, vậy gần như có thể khẳng định nó là của cô ấy chứ không phải của người khác như bạn đang nghi ngờ. Cũng trong thời gian này, bạn nên để ý kỹ hơn tới hành vi của bạn gái để xem có thấy dấu hiệu gì bất thường không. Nếu một người bắt cá hai tay, một tháng gặp người kia vài lần thì chắc chắn sẽ có khác lạ, bạn sẽ nhận ra ngay.

    Nếu đúng là bạn gái lừa dối, bạn nên nói thẳng mọi chuyện với cô ấy, đồng thời nói lên những suy nghĩ, cảm xúc, nỗi đau, sự thất vọng của mình. Nếu cô ấy thú nhận một cách chân thành, hối hận và xin bạn tha thứ, bạn có thể tùy vào cảm xúc của bản thân mà quyết định: chia tay hay cho cả hai thêm một thời gian yêu và cảm nhận. Nhưng bạn nên nhớ, trong trường hợp này, nếu thực sự có thể bao dung, bỏ qua, không nhắc lại hoặc bạn có thể gạt ra sau lưng, không bị chuyện cũ làm khó chịu thì mới nên tiếp tục. Còn nếu không, cố kéo dài cũng chỉ khiến cả hai thêm đau khổ mà thôi.
  3. baoy962 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Tôi 25 tuổi, công việc ổn định, thu nhập khá. Bạn gái tôi ra trường được một năm, đang dạy mấy lớp gia sư và nộp hồ sơ xin việc. Chúng tôi sống cùng một thành phố, yêu nhau được hơn 3 năm. Cách đây mấy hôm, tôi đưa cô ấy đi phỏng vấn. Đến nơi, tôi ngồi đợi ngoài cổng, cô ấy đi vào và đưa tôi cầm hộ túi xách. Đang ngồi chơi game trên điện thoại giết thời gian, tôi nghe thấy tiếng chuông 2-3 tin nhắn từ túi xách của cô ấy. Đây là chiếc điện thoại "cục gạch" chỉ có vài tính năng cơ bản, và không phải là cái cô ấy thường dùng.

    Tò mò, tôi lấy ra xem phần tin nhắn. Thực sự tôi không biết dùng từ nào để diễn tả tâm trạng mình lúc đó, giống như bị rơi xuống hầm băng lạnh buốt vậy. Cô ấy nhắn tin với người đàn ông khác, lời lẽ cực mùi mẫn, nói về chuyện họ nhớ nhung và quan hệ tình dục thế nào. Lời lẽ trần trụi, tôi cảm thấy có chút thô tục. Tôi không thể tưởng tượng nổi, người con gái tôi luôn cho rằng sống có nguyên tắc, rõ ràng lại cùng lúc yêu và lên giường với 2 người đàn ông (tôi và người kia). Người kia ở xa, một tháng họ chỉ gặp nhau vài lần.

    Thấy cô ấy đi ra cùng vẻ mặt buồn rầu vì trượt phỏng vấn, lời nói nghẹn ở cổ tôi. Mấy hôm nay tôi suy nghĩ, liệu có phải cô ấy phản bội không hay đó chỉ là điện thoại của người khác? Tôi vẫn hy vọng là vế thứ hai nhưng có vẻ khó, bởi cô ấy cầm máy người khác làm gì. Giờ tôi bối rối quá, chưa biết phải làm sao vì thực sự tôi rất yêu bạn gái và chưa bao giờ nghĩ tới việc rời xa cô ấy. Mong chuyên gia và độc giả cho tôi xin lời khuyên. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Trường

    Chuyên gia tâm lý Trần Kim Xuân gợi ý:

    Chào bạn Trường,

    Trong hơn 3 năm yêu nhau, bạn và bạn gái đã tìm hiểu về nhau thế nào rồi? Tức là bạn gái bạn đã gặp gỡ bạn bè, đồng nghiệp, gia đình bạn chưa? Thái độ và cách đối xử của cô ấy thế nào? Ngược lại, cô ấy đã đưa bạn gặp gỡ những người thân thiết của cô ấy chưa? Ngoài ra, những lúc bạn có chuyện không vui, gặp khó khăn hoặc đau ốm, cô ấy đối với bạn thế nào? Hãy ngẫm thật kỹ để có cái nhìn khách quan hơn về con người của cô ấy.

    Bạn có thể dành một quãng thời gian nhất định, ví dụ một tháng, để tìm hiểu kỹ chuyện về chiếc điện thoại lạ. Nếu chiếc điện thoại đó vẫn tiếp tục ở chỗ cô ấy và phát sinh tin nhắn mới, vậy gần như có thể khẳng định nó là của cô ấy chứ không phải của người khác như bạn đang nghi ngờ. Cũng trong thời gian này, bạn nên để ý kỹ hơn tới hành vi của bạn gái để xem có thấy dấu hiệu gì bất thường không. Nếu một người bắt cá hai tay, một tháng gặp người kia vài lần thì chắc chắn sẽ có khác lạ, bạn sẽ nhận ra ngay.

    Nếu đúng là bạn gái lừa dối, bạn nên nói thẳng mọi chuyện với cô ấy, đồng thời nói lên những suy nghĩ, cảm xúc, nỗi đau, sự thất vọng của mình. Nếu cô ấy thú nhận một cách chân thành, hối hận và xin bạn tha thứ, bạn có thể tùy vào cảm xúc của bản thân mà quyết định: chia tay hay cho cả hai thêm một thời gian yêu và cảm nhận. Nhưng bạn nên nhớ, trong trường hợp này, nếu thực sự có thể bao dung, bỏ qua, không nhắc lại hoặc bạn có thể gạt ra sau lưng, không bị chuyện cũ làm khó chịu thì mới nên tiếp tục. Còn nếu không, cố kéo dài cũng chỉ khiến cả hai thêm đau khổ mà thôi.
  4. baoy962 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Đó là điều xảy ra đối với tôi vào một dịp hè về quê chơi. Lúc ấy, tôi bắt chuyến xe từ Long Khánh về Sài Gòn. Có lẽ là do duyên, dự định ban đầu của gia đình tôi là sẽ đi một chiếc xe khác, nhưng do lỡ chuyến nên chúng tôi đã đổi sang chiếc xe giường nằm, nhờ vậy mà tôi gặp được anh, chàng thu vé duyên dáng, thân thiện và hài hước. Khi tôi cố định xong vị trí của mình mới có dịp để quan sát xung quanh. Đang mải mê với cảnh vật vùng quê bình yên, bỗng tâm hồn tôi xao động bởi giọng nói cởi mở của một người thanh niên, anh có đôi mắt một mí, nụ cười duyên và gần gũi, trông rất ưa nhìn, ít nhất đối với tôi là vậy. Tôi quan sát thấy anh nói chuyện rất có duyên, đa số những hành khách trên xe đều cởi mở với anh ngay lần gặp đầu tiên. Đặc biệt anh rất thích trò chuyện với những người lớn tuổi và giúp đỡ họ nhiệt tình. Tôi ngắm nhìn anh suốt, không rõ anh có biết hay không, tôi cứ mong anh đến gần và trò chuyện.

    Anh loay hoay một hồi cũng đến bên hàng ghế của tôi và đóng màn giúp tôi (mặc dù trời không mấy nắng), tim tôi đập thình thịch. Tôi là người say xe nhưng lần đầu tiên trong cuộc đời đi xe lại cầu mong sao xe chạy thật chậm để được ngắm anh thêm vì tôi biết đây là duyên. Biết bao giờ mới có thể gặp lại anh giữa thế giới rộng lớn này. Gần đến nơi, tôi tiến lên phía trên và ngồi kế anh, là do tôi cố tình muốn thế đấy, thấy thật tuyệt vời. Cũng chẳng biết anh có bạn gái hay vợ con gì chưa, dù sao đi nữa cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên thật lạ và thú vị. Sự thật là tôi cũng không nhớ rõ gương mặt của anh (dù trên xe tôi đã cố gắng ghi nhớ), nhưng những điểm nổi bật trên khuôn mặt anh đều in sâu trong đầu tôi. Tuỳ duyên đến, mong sao tôi có thể gặp lại anh một lần nữa.
  5. baoy962 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Đó là điều xảy ra đối với tôi vào một dịp hè về quê chơi. Lúc ấy, tôi bắt chuyến xe từ Long Khánh về Sài Gòn. Có lẽ là do duyên, dự định ban đầu của gia đình tôi là sẽ đi một chiếc xe khác, nhưng do lỡ chuyến nên chúng tôi đã đổi sang chiếc xe giường nằm, nhờ vậy mà tôi gặp được anh, chàng thu vé duyên dáng, thân thiện và hài hước. Khi tôi cố định xong vị trí của mình mới có dịp để quan sát xung quanh. Đang mải mê với cảnh vật vùng quê bình yên, bỗng tâm hồn tôi xao động bởi giọng nói cởi mở của một người thanh niên, anh có đôi mắt một mí, nụ cười duyên và gần gũi, trông rất ưa nhìn, ít nhất đối với tôi là vậy. Tôi quan sát thấy anh nói chuyện rất có duyên, đa số những hành khách trên xe đều cởi mở với anh ngay lần gặp đầu tiên. Đặc biệt anh rất thích trò chuyện với những người lớn tuổi và giúp đỡ họ nhiệt tình. Tôi ngắm nhìn anh suốt, không rõ anh có biết hay không, tôi cứ mong anh đến gần và trò chuyện.

    Anh loay hoay một hồi cũng đến bên hàng ghế của tôi và đóng màn giúp tôi (mặc dù trời không mấy nắng), tim tôi đập thình thịch. Tôi là người say xe nhưng lần đầu tiên trong cuộc đời đi xe lại cầu mong sao xe chạy thật chậm để được ngắm anh thêm vì tôi biết đây là duyên. Biết bao giờ mới có thể gặp lại anh giữa thế giới rộng lớn này. Gần đến nơi, tôi tiến lên phía trên và ngồi kế anh, là do tôi cố tình muốn thế đấy, thấy thật tuyệt vời. Cũng chẳng biết anh có bạn gái hay vợ con gì chưa, dù sao đi nữa cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên thật lạ và thú vị. Sự thật là tôi cũng không nhớ rõ gương mặt của anh (dù trên xe tôi đã cố gắng ghi nhớ), nhưng những điểm nổi bật trên khuôn mặt anh đều in sâu trong đầu tôi. Tuỳ duyên đến, mong sao tôi có thể gặp lại anh một lần nữa.
  6. baoy962 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Ở đời, cứ con cái lên tiếng về mâu thuẫn giữa mình và cha hoặc mẹ thì mặc định người con ấy đều nhận được những cái nhìn không thiện cảm, hoặc những suy nghĩ chê bai về tội bất hiếu. Nhưng nếu không giãi bày, tôi cảm thấy tim mình như thắt lại, không thể thở nổi. Tôi là đứa con gái lớn lên trong sự dạy bảo của bà ngoại, không biết mặt cha, còn mẹ thì một phần có nhiều công việc, nhiều mối quan hệ và cũng còn nguyên do đó là khi nhìn tôi bà lại thù hằn. Mẹ nghĩ đến bóng dáng người đàn ông phía sau hình hài của tôi, vì thế ít gần gũi hoặc dạy bảo. Cũng may mắn là tôi được dạy dỗ và cho ăn học nên có nghề nghiệp để nuôi sống bản thân với gia đình.

    Mẹ tôi với bản tính lanh lẹ nên cũng rất thành công trong công việc. Tôi và mẹ ít trao đổi qua lại, bởi lẽ tính tôi ít nói, từ tốn như bà ngoại, còn mẹ tôi rất hay la lối, có khi không kiềm chế được bản thân, la hét và ánh mắt nhìn rất sợ. Tôi bị ám ảnh ánh mắt đó từ khi còn bé nên lúc nhỏ có cái gì cần tìm là tự tìm. Khi lớn lên có gì đó cần giải quyết là tôi tự suy nghĩ và quyết định, bởi có nhiều lúc hỏi mẹ trong khi bà đang làm việc gì đó là bị quát mắng rất dữ. Những lúc ấy tôi thường im lặng và bỏ đi chỗ khác để khỏi ồn ào. Mẹ la lối mà tôi trả lời thì bà nói sao tôi dám trả lời lại, còn nếu tôi không nói lại thì mẹ bảo câm hay sao không trả lời. Vì thiếu bóng dáng người cha dạy dỗ nên tôi cũng lấy nhầm người chồng an phận, không chí hướng và nghề nghiệp bấp bênh. Anh dù không rượu chè, cờ bạc nhưng cũng chỉ cần 3 bữa cơm, 2 ly cà phê mỗi ngày là ngủ khỏe, mặc tôi lo kinh tế cho 2 đứa con và cho cả chồng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Mâu thuẫn của tôi và mẹ xảy ra trầm trọng gần 5-6 năm nay, khi bà bỏ tiền đầu tư trên mạng, chơi tiền ảo... Lúc mới tham gia, mẹ rất hăng say, chưa đầy 4 tháng mà mẹ quản lý gần 200 người chơi. Mặc tôi khuyên nhủ đó là một cái bong bóng ảo, có thể nổ bất cứ lúc nào, mẹ lại không có kinh nghiệm, kiến thức quản lý rủi ro, sẽ rất nguy hiểm. Mẹ la lối và nói tôi: "Ngu bền bỉ và nghèo suốt đời" vì không chịu tham gia cùng. Em trai tôi (em cùng mẹ khác cha) ăn học, có nghề nghiệp đàng hoàng mà mẹ tôi bắt bỏ đi, chỉ cần theo bà quản lý người đầu tư vào mô hình kinh doanh tiền ảo. Cùng lúc bà tham gia đầu tư tiền ảo, tôi cũng bắt đầu khởi nghiệp với sản phẩm của mình, người ta khởi nghiệp có ít nhất vài triệu hoặc vài chục triệu trong tay, còn tôi tay trắng khi vừa sinh con 2 tháng.

    Tính tôi luôn tự quyết định những việc của mình, cho nên dù không có tiền tôi thà mượn ngân hàng chứ ít khi nhờ vả cha mẹ, bà con hay bạn bè. Tôi còn nhớ mẹ cầm 1.000 USD cho một người đầu tư để anh này phát triển dự án của anh ấy mà không cần trả lại trong khi tôi vừa ký giấy giải ngân khoản nợ với ngân hàng. Mặc dù không có quyền nhờ vả cha mẹ giúp đỡ mình nhưng nhìn cảnh ấy thật sự tôi rất tủi thân. Công việc của tôi tỉ lệ nghịch với mẹ, lúc bà đang ở trên đỉnh cao, được hệ thống đầu tư trả lãi 300% mỗi tháng cho tiền đầu tư, thì người khởi nghiệp như tôi trải qua muôn vàn khó khăn, không thể nào kể hết, tiền xoay vòng chứ ít khi nào ở yên trong túi, một mình làm hết các vị trí.

    Tôi chỉ còn nhớ hình ảnh mẹ thấy tôi một mình xoay trong đống sản phẩm thì chạy tới nắm giật tóc tôi, cầm chổi đập vào đống sản phẩm của tôi mà bảo: "Dẹp hết đi, quăng hết vào thùng rác đi, đi làm một tháng vài chục triệu đi, chứ đừng ngồi làm mấy thứ này nữa". Tôi không dám khóc, sợ các con kinh hãi, nhưng nước mắt cứ rơi và nuốt vào trong, rất cô đơn. Rồi hệ thống đầu tư của mẹ bắt đầu có vấn đề, ngưng trả lãi trong vài ngày, vài tuần, và một năm nay bao nhiêu tiền đổ vào chơi cho hệ thống này ngày càng mất giá, những người tham gia hệ thống đầu tư bắt đầu chửi bới, đến nhà mẹ đòi lại tiền... Trái lại, công việc của tôi bắt đầu khởi sắc, bản thân được phỏng vấn trên hai chương trình về khởi nghiệp, sản phẩm làm ra nhiều hơn, mặc dù vẫn còn rất cực nhưng mọi việc bắt đầu tốt lên.

    Mẹ tôi đã cáu gắt giờ lại còn làm không khí mệt mỏi hơn, khách hàng đến liên hệ công việc với tôi bà đều chửi lộn với họ làm tôi xấu hổ không còn biết trốn đâu. Gặp bạn bè đến nhà bà đều chỉ mấy thùng sản phẩm của tôi mà nói là tôi làm bà bị stress, hàng hóa khách hàng của tôi nhiều lắm, làm bà hoa mắt, nằm ngủ bà cũng thấy ác mộng vì tôi. Bà nói: "Mày không có tiền, không có vốn mà khách hàng ở đâu ra dữ vậy, suốt đời như culi quần quật". Chắc do tôi và mẹ không có sự cảm thông, quấn quýt như những cặp mẹ con khác, tôi thấy thật mệt mỏi. Tôi tự nhủ, sau này mẹ đau yếu tôi vẫn chăm sóc cho bà nhưng với bổn phận của con người với nhau, còn tình cảm chắc sẽ không còn quyến luyến. Mong rằng kiếp sau chúng tôi đừng là mẹ con nữa để mẹ có thể cười vui với một đứa con khác.
  7. baoy962 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng http://chuyennhathanhhunghanoi.comTôi 27 tuổi, làm công nhân ở quê, vừa chia tay người yêu được 3 tháng. Tôi đang không biết làm sao để có thể thoát ra khỏi tình trạng mệt mỏi, đau khổ vì bị thất tình như vậy. Chúng tôi yêu nhau được hơn một năm, làm cùng công ty, trước đó quen nhau hơn một năm tôi mới dám nhận lời yêu. Bạn kém tôi 2 tuổi, do tuổi tác ít hơn nên việc dám nói ra tình cảm là bạn đã phải trải qua việc đấu tranh tinh thần rất nhiều, sợ tôi không đồng ý thì mất tình bạn. Rồi do tôi có người công khai tặng hoa tán tỉnh nên bạn quyết tâm tỏ tình, sợ nếu không nói sẽ mất tôi.

    Bạn kể cho tôi nghe về quá khứ chơi bời và còn phải đi trại giáo dưỡng nữa. Tôi nghĩ bạn dám nói ra như thế thì sẽ thay đổi được. Chúng tôi yêu nhau trong im lặng vì sợ mọi người trong công ty biết sẽ trêu đùa. Rồi khi mọi người biết, bạn đã bảo tôi đừng lo, có bạn rồi. Bạn dần dần dẹp hết mọi sự đùa cợt đến từ người ở công ty khiến tôi tự tin đi bên cạnh bạn. Mọi người tiếp xúc đều nói bạn ngoan ngoãn nhưng tôi hiểu đó chỉ là một phần con người được bạn che đậy. Bạn vẫn bảo tôi, ở công ty và ra xã hội thì bạn là hai con người khác nhau hoàn toàn. Bạn chơi với bạn bè rất tốt. Qua cách nói chuyện, bạn sẵn sàng ăn thua đủ với một người chơi xấu nhưng lại tỏ vẻ không có gì khiến người đó không đề phòng.

    Tôi không hiểu bạn có yêu tôi thật lòng không khi giữa bạn bè và tôi thì bạn bè luôn được xếp trên. Với bạn ý người yêu có thể không có, nhưng chắc chắn bạn bè phải luôn bên cạnh. Chúng tôi đã nhiều lần cãi nhau về vấn đề này. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, cảm xúc nhiều lần muốn vượt qua giới hạn, thế mà bạn luôn là người chủ động bảo không. Bạn nói có thể mất tiền đi chơi gái để giải quyết nhu cầu sinh lý chứ nhất định không quan hệ với tôi. Bạn còn nói thẳng là một tháng đi gái 2 lần, tôi không có quyền cản cũng như không cản được vì đó là nhu cầu của tất cả đàn ông. Tôi rất buồn nhưng không nói lại được vì mỗi lần cãi nhau là bạn lại nói không can thiệp vào việc riêng của nhau, bạn cũng không can thiệp vào việc tôi quen ai và làm gì.

    Hơn một năm yêu nhau tôi chỉ biết tên bố mẹ và địa chỉ nhà bạn, chưa một lần bạn muốn đưa tôi về nhà ra mắt. Tôi chỉ biết cuộc sống của bạn qua lời bạn kể, còn lại bạn chơi với ai làm những gì khi không ở công ty thì tuyệt đối tôi không biết cũng như không được phép hỏi. Mỗi lần nói giận dỗi bạn đều kệ đến khi nào hết giận thì tôi lại tự đi bắt chuyện với bạn.

    Rồi tôi cảm nhận được bạn dần muốn xa lánh, chỉ là không muốn nói dừng lại trước mà để tôi nói. Đi với bạn bè cùng công ty bạn nói nhiều, cười đùa nhiều, còn gợi chuyện để nói với mọi người. Đi với tôi bạn im lặng, hỏi gì thì nói, còn không cả hai cùng im lặng. Giờ chúng tôi chia tay rồi, bạn nói chỉ là bạn thôi, giờ muốn lo sự nghiệp. Chia tay nhau tôi rất buồn, còn bạn vẫn vui vẻ tụ tập với bạn bè, chơi bời, công việc không có gì tiến triển. Bố mẹ tôi giục đi xem mặt mai mối để lấy chồng. Tôi vẫn còn buồn việc cũ, chưa nghĩ đến chuyện đó, mong được các bạn chia sẻ.
  8. vien91234 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Ở đời, cứ con cái lên tiếng về mâu thuẫn giữa mình và cha hoặc mẹ thì mặc định người con ấy đều nhận được những cái nhìn không thiện cảm, hoặc những suy nghĩ chê bai về tội bất hiếu. Nhưng nếu không giãi bày, tôi cảm thấy tim mình như thắt lại, không thể thở nổi. Tôi là đứa con gái lớn lên trong sự dạy bảo của bà ngoại, không biết mặt cha, còn mẹ thì một phần có nhiều công việc, nhiều mối quan hệ và cũng còn nguyên do đó là khi nhìn tôi bà lại thù hằn. Mẹ nghĩ đến bóng dáng người đàn ông phía sau hình hài của tôi, vì thế ít gần gũi hoặc dạy bảo. Cũng may mắn là tôi được dạy dỗ và cho ăn học nên có nghề nghiệp để nuôi sống bản thân với gia đình.

    Mẹ tôi với bản tính lanh lẹ nên cũng rất thành công trong công việc. Tôi và mẹ ít trao đổi qua lại, bởi lẽ tính tôi ít nói, từ tốn như bà ngoại, còn mẹ tôi rất hay la lối, có khi không kiềm chế được bản thân, la hét và ánh mắt nhìn rất sợ. Tôi bị ám ảnh ánh mắt đó từ khi còn bé nên lúc nhỏ có cái gì cần tìm là tự tìm. Khi lớn lên có gì đó cần giải quyết là tôi tự suy nghĩ và quyết định, bởi có nhiều lúc hỏi mẹ trong khi bà đang làm việc gì đó là bị quát mắng rất dữ. Những lúc ấy tôi thường im lặng và bỏ đi chỗ khác để khỏi ồn ào. Mẹ la lối mà tôi trả lời thì bà nói sao tôi dám trả lời lại, còn nếu tôi không nói lại thì mẹ bảo câm hay sao không trả lời. Vì thiếu bóng dáng người cha dạy dỗ nên tôi cũng lấy nhầm người chồng an phận, không chí hướng và nghề nghiệp bấp bênh. Anh dù không rượu chè, cờ bạc nhưng cũng chỉ cần 3 bữa cơm, 2 ly cà phê mỗi ngày là ngủ khỏe, mặc tôi lo kinh tế cho 2 đứa con và cho cả chồng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Mâu thuẫn của tôi và mẹ xảy ra trầm trọng gần 5-6 năm nay, khi bà bỏ tiền đầu tư trên mạng, chơi tiền ảo... Lúc mới tham gia, mẹ rất hăng say, chưa đầy 4 tháng mà mẹ quản lý gần 200 người chơi. Mặc tôi khuyên nhủ đó là một cái bong bóng ảo, có thể nổ bất cứ lúc nào, mẹ lại không có kinh nghiệm, kiến thức quản lý rủi ro, sẽ rất nguy hiểm. Mẹ la lối và nói tôi: "Ngu bền bỉ và nghèo suốt đời" vì không chịu tham gia cùng. Em trai tôi (em cùng mẹ khác cha) ăn học, có nghề nghiệp đàng hoàng mà mẹ tôi bắt bỏ đi, chỉ cần theo bà quản lý người đầu tư vào mô hình kinh doanh tiền ảo. Cùng lúc bà tham gia đầu tư tiền ảo, tôi cũng bắt đầu khởi nghiệp với sản phẩm của mình, người ta khởi nghiệp có ít nhất vài triệu hoặc vài chục triệu trong tay, còn tôi tay trắng khi vừa sinh con 2 tháng.

    Tính tôi luôn tự quyết định những việc của mình, cho nên dù không có tiền tôi thà mượn ngân hàng chứ ít khi nhờ vả cha mẹ, bà con hay bạn bè. Tôi còn nhớ mẹ cầm 1.000 USD cho một người đầu tư để anh này phát triển dự án của anh ấy mà không cần trả lại trong khi tôi vừa ký giấy giải ngân khoản nợ với ngân hàng. Mặc dù không có quyền nhờ vả cha mẹ giúp đỡ mình nhưng nhìn cảnh ấy thật sự tôi rất tủi thân. Công việc của tôi tỉ lệ nghịch với mẹ, lúc bà đang ở trên đỉnh cao, được hệ thống đầu tư trả lãi 300% mỗi tháng cho tiền đầu tư, thì người khởi nghiệp như tôi trải qua muôn vàn khó khăn, không thể nào kể hết, tiền xoay vòng chứ ít khi nào ở yên trong túi, một mình làm hết các vị trí.

    Tôi chỉ còn nhớ hình ảnh mẹ thấy tôi một mình xoay trong đống sản phẩm thì chạy tới nắm giật tóc tôi, cầm chổi đập vào đống sản phẩm của tôi mà bảo: "Dẹp hết đi, quăng hết vào thùng rác đi, đi làm một tháng vài chục triệu đi, chứ đừng ngồi làm mấy thứ này nữa". Tôi không dám khóc, sợ các con kinh hãi, nhưng nước mắt cứ rơi và nuốt vào trong, rất cô đơn. Rồi hệ thống đầu tư của mẹ bắt đầu có vấn đề, ngưng trả lãi trong vài ngày, vài tuần, và một năm nay bao nhiêu tiền đổ vào chơi cho hệ thống này ngày càng mất giá, những người tham gia hệ thống đầu tư bắt đầu chửi bới, đến nhà mẹ đòi lại tiền... Trái lại, công việc của tôi bắt đầu khởi sắc, bản thân được phỏng vấn trên hai chương trình về khởi nghiệp, sản phẩm làm ra nhiều hơn, mặc dù vẫn còn rất cực nhưng mọi việc bắt đầu tốt lên.

    Mẹ tôi đã cáu gắt giờ lại còn làm không khí mệt mỏi hơn, khách hàng đến liên hệ công việc với tôi bà đều chửi lộn với họ làm tôi xấu hổ không còn biết trốn đâu. Gặp bạn bè đến nhà bà đều chỉ mấy thùng sản phẩm của tôi mà nói là tôi làm bà bị stress, hàng hóa khách hàng của tôi nhiều lắm, làm bà hoa mắt, nằm ngủ bà cũng thấy ác mộng vì tôi. Bà nói: "Mày không có tiền, không có vốn mà khách hàng ở đâu ra dữ vậy, suốt đời như culi quần quật". Chắc do tôi và mẹ không có sự cảm thông, quấn quýt như những cặp mẹ con khác, tôi thấy thật mệt mỏi. Tôi tự nhủ, sau này mẹ đau yếu tôi vẫn chăm sóc cho bà nhưng với bổn phận của con người với nhau, còn tình cảm chắc sẽ không còn quyến luyến. Mong rằng kiếp sau chúng tôi đừng là mẹ con nữa để mẹ có thể cười vui với một đứa con khác.
  9. vien91234 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Ở đời, cứ con cái lên tiếng về mâu thuẫn giữa mình và cha hoặc mẹ thì mặc định người con ấy đều nhận được những cái nhìn không thiện cảm, hoặc những suy nghĩ chê bai về tội bất hiếu. Nhưng nếu không giãi bày, tôi cảm thấy tim mình như thắt lại, không thể thở nổi. Tôi là đứa con gái lớn lên trong sự dạy bảo của bà ngoại, không biết mặt cha, còn mẹ thì một phần có nhiều công việc, nhiều mối quan hệ và cũng còn nguyên do đó là khi nhìn tôi bà lại thù hằn. Mẹ nghĩ đến bóng dáng người đàn ông phía sau hình hài của tôi, vì thế ít gần gũi hoặc dạy bảo. Cũng may mắn là tôi được dạy dỗ và cho ăn học nên có nghề nghiệp để nuôi sống bản thân với gia đình.

    Mẹ tôi với bản tính lanh lẹ nên cũng rất thành công trong công việc. Tôi và mẹ ít trao đổi qua lại, bởi lẽ tính tôi ít nói, từ tốn như bà ngoại, còn mẹ tôi rất hay la lối, có khi không kiềm chế được bản thân, la hét và ánh mắt nhìn rất sợ. Tôi bị ám ảnh ánh mắt đó từ khi còn bé nên lúc nhỏ có cái gì cần tìm là tự tìm. Khi lớn lên có gì đó cần giải quyết là tôi tự suy nghĩ và quyết định, bởi có nhiều lúc hỏi mẹ trong khi bà đang làm việc gì đó là bị quát mắng rất dữ. Những lúc ấy tôi thường im lặng và bỏ đi chỗ khác để khỏi ồn ào. Mẹ la lối mà tôi trả lời thì bà nói sao tôi dám trả lời lại, còn nếu tôi không nói lại thì mẹ bảo câm hay sao không trả lời. Vì thiếu bóng dáng người cha dạy dỗ nên tôi cũng lấy nhầm người chồng an phận, không chí hướng và nghề nghiệp bấp bênh. Anh dù không rượu chè, cờ bạc nhưng cũng chỉ cần 3 bữa cơm, 2 ly cà phê mỗi ngày là ngủ khỏe, mặc tôi lo kinh tế cho 2 đứa con và cho cả chồng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Mâu thuẫn của tôi và mẹ xảy ra trầm trọng gần 5-6 năm nay, khi bà bỏ tiền đầu tư trên mạng, chơi tiền ảo... Lúc mới tham gia, mẹ rất hăng say, chưa đầy 4 tháng mà mẹ quản lý gần 200 người chơi. Mặc tôi khuyên nhủ đó là một cái bong bóng ảo, có thể nổ bất cứ lúc nào, mẹ lại không có kinh nghiệm, kiến thức quản lý rủi ro, sẽ rất nguy hiểm. Mẹ la lối và nói tôi: "Ngu bền bỉ và nghèo suốt đời" vì không chịu tham gia cùng. Em trai tôi (em cùng mẹ khác cha) ăn học, có nghề nghiệp đàng hoàng mà mẹ tôi bắt bỏ đi, chỉ cần theo bà quản lý người đầu tư vào mô hình kinh doanh tiền ảo. Cùng lúc bà tham gia đầu tư tiền ảo, tôi cũng bắt đầu khởi nghiệp với sản phẩm của mình, người ta khởi nghiệp có ít nhất vài triệu hoặc vài chục triệu trong tay, còn tôi tay trắng khi vừa sinh con 2 tháng.

    Tính tôi luôn tự quyết định những việc của mình, cho nên dù không có tiền tôi thà mượn ngân hàng chứ ít khi nhờ vả cha mẹ, bà con hay bạn bè. Tôi còn nhớ mẹ cầm 1.000 USD cho một người đầu tư để anh này phát triển dự án của anh ấy mà không cần trả lại trong khi tôi vừa ký giấy giải ngân khoản nợ với ngân hàng. Mặc dù không có quyền nhờ vả cha mẹ giúp đỡ mình nhưng nhìn cảnh ấy thật sự tôi rất tủi thân. Công việc của tôi tỉ lệ nghịch với mẹ, lúc bà đang ở trên đỉnh cao, được hệ thống đầu tư trả lãi 300% mỗi tháng cho tiền đầu tư, thì người khởi nghiệp như tôi trải qua muôn vàn khó khăn, không thể nào kể hết, tiền xoay vòng chứ ít khi nào ở yên trong túi, một mình làm hết các vị trí.

    Tôi chỉ còn nhớ hình ảnh mẹ thấy tôi một mình xoay trong đống sản phẩm thì chạy tới nắm giật tóc tôi, cầm chổi đập vào đống sản phẩm của tôi mà bảo: "Dẹp hết đi, quăng hết vào thùng rác đi, đi làm một tháng vài chục triệu đi, chứ đừng ngồi làm mấy thứ này nữa". Tôi không dám khóc, sợ các con kinh hãi, nhưng nước mắt cứ rơi và nuốt vào trong, rất cô đơn. Rồi hệ thống đầu tư của mẹ bắt đầu có vấn đề, ngưng trả lãi trong vài ngày, vài tuần, và một năm nay bao nhiêu tiền đổ vào chơi cho hệ thống này ngày càng mất giá, những người tham gia hệ thống đầu tư bắt đầu chửi bới, đến nhà mẹ đòi lại tiền... Trái lại, công việc của tôi bắt đầu khởi sắc, bản thân được phỏng vấn trên hai chương trình về khởi nghiệp, sản phẩm làm ra nhiều hơn, mặc dù vẫn còn rất cực nhưng mọi việc bắt đầu tốt lên.

    Mẹ tôi đã cáu gắt giờ lại còn làm không khí mệt mỏi hơn, khách hàng đến liên hệ công việc với tôi bà đều chửi lộn với họ làm tôi xấu hổ không còn biết trốn đâu. Gặp bạn bè đến nhà bà đều chỉ mấy thùng sản phẩm của tôi mà nói là tôi làm bà bị stress, hàng hóa khách hàng của tôi nhiều lắm, làm bà hoa mắt, nằm ngủ bà cũng thấy ác mộng vì tôi. Bà nói: "Mày không có tiền, không có vốn mà khách hàng ở đâu ra dữ vậy, suốt đời như culi quần quật". Chắc do tôi và mẹ không có sự cảm thông, quấn quýt như những cặp mẹ con khác, tôi thấy thật mệt mỏi. Tôi tự nhủ, sau này mẹ đau yếu tôi vẫn chăm sóc cho bà nhưng với bổn phận của con người với nhau, còn tình cảm chắc sẽ không còn quyến luyến. Mong rằng kiếp sau chúng tôi đừng là mẹ con nữa để mẹ có thể cười vui với một đứa con khác.
  10. vien91234 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng http://chuyennhathanhhunghanoi.comTôi 27 tuổi, làm công nhân ở quê, vừa chia tay người yêu được 3 tháng. Tôi đang không biết làm sao để có thể thoát ra khỏi tình trạng mệt mỏi, đau khổ vì bị thất tình như vậy. Chúng tôi yêu nhau được hơn một năm, làm cùng công ty, trước đó quen nhau hơn một năm tôi mới dám nhận lời yêu. Bạn kém tôi 2 tuổi, do tuổi tác ít hơn nên việc dám nói ra tình cảm là bạn đã phải trải qua việc đấu tranh tinh thần rất nhiều, sợ tôi không đồng ý thì mất tình bạn. Rồi do tôi có người công khai tặng hoa tán tỉnh nên bạn quyết tâm tỏ tình, sợ nếu không nói sẽ mất tôi.

    Bạn kể cho tôi nghe về quá khứ chơi bời và còn phải đi trại giáo dưỡng nữa. Tôi nghĩ bạn dám nói ra như thế thì sẽ thay đổi được. Chúng tôi yêu nhau trong im lặng vì sợ mọi người trong công ty biết sẽ trêu đùa. Rồi khi mọi người biết, bạn đã bảo tôi đừng lo, có bạn rồi. Bạn dần dần dẹp hết mọi sự đùa cợt đến từ người ở công ty khiến tôi tự tin đi bên cạnh bạn. Mọi người tiếp xúc đều nói bạn ngoan ngoãn nhưng tôi hiểu đó chỉ là một phần con người được bạn che đậy. Bạn vẫn bảo tôi, ở công ty và ra xã hội thì bạn là hai con người khác nhau hoàn toàn. Bạn chơi với bạn bè rất tốt. Qua cách nói chuyện, bạn sẵn sàng ăn thua đủ với một người chơi xấu nhưng lại tỏ vẻ không có gì khiến người đó không đề phòng.

    Tôi không hiểu bạn có yêu tôi thật lòng không khi giữa bạn bè và tôi thì bạn bè luôn được xếp trên. Với bạn ý người yêu có thể không có, nhưng chắc chắn bạn bè phải luôn bên cạnh. Chúng tôi đã nhiều lần cãi nhau về vấn đề này. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, cảm xúc nhiều lần muốn vượt qua giới hạn, thế mà bạn luôn là người chủ động bảo không. Bạn nói có thể mất tiền đi chơi gái để giải quyết nhu cầu sinh lý chứ nhất định không quan hệ với tôi. Bạn còn nói thẳng là một tháng đi gái 2 lần, tôi không có quyền cản cũng như không cản được vì đó là nhu cầu của tất cả đàn ông. Tôi rất buồn nhưng không nói lại được vì mỗi lần cãi nhau là bạn lại nói không can thiệp vào việc riêng của nhau, bạn cũng không can thiệp vào việc tôi quen ai và làm gì.

    Hơn một năm yêu nhau tôi chỉ biết tên bố mẹ và địa chỉ nhà bạn, chưa một lần bạn muốn đưa tôi về nhà ra mắt. Tôi chỉ biết cuộc sống của bạn qua lời bạn kể, còn lại bạn chơi với ai làm những gì khi không ở công ty thì tuyệt đối tôi không biết cũng như không được phép hỏi. Mỗi lần nói giận dỗi bạn đều kệ đến khi nào hết giận thì tôi lại tự đi bắt chuyện với bạn.

    Rồi tôi cảm nhận được bạn dần muốn xa lánh, chỉ là không muốn nói dừng lại trước mà để tôi nói. Đi với bạn bè cùng công ty bạn nói nhiều, cười đùa nhiều, còn gợi chuyện để nói với mọi người. Đi với tôi bạn im lặng, hỏi gì thì nói, còn không cả hai cùng im lặng. Giờ chúng tôi chia tay rồi, bạn nói chỉ là bạn thôi, giờ muốn lo sự nghiệp. Chia tay nhau tôi rất buồn, còn bạn vẫn vui vẻ tụ tập với bạn bè, chơi bời, công việc không có gì tiến triển. Bố mẹ tôi giục đi xem mặt mai mối để lấy chồng. Tôi vẫn còn buồn việc cũ, chưa nghĩ đến chuyện đó, mong được các bạn chia sẻ.
  11. baoy962 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Gia đình tôi hạnh phúc và rất đẹp đôi, có hai con cả nếp và tẻ, ngoan ngoãn, vợ chồng thương yêu nhau. Tôi hoàn toàn tin tưởng chồng và đặt gia đình lên trên tất cả, không ngờ gần đây chồng chủ động tấn công cô bạn đồng nghiệp, người đã có chồng con. Anh chủ động tán tỉnh, hứa hẹn sẽ làm tất cả những gì cô ấy muốn, chỉ mong nhận được tình yêu từ cô ấy. Tôi vô tình phát hiện qua tin anh nhắn cho cô ấy.

    Tôi sụp đổ hoàn toàn, khóc và nói chuyện với chồng. Anh nói mối quan hệ chưa đi xa, chỉ mới đến mức hẹn hò. Nếu tôi không phát hiện thì sẽ đi đến đâu? Anh cũng biết lỗi, xin tôi tha thứ, hứa sẽ quay về, bù đắp tất cả cho tôi. Từng đêm tôi bị dày vò, đau đớn, nhưng cảm nhận anh rất vô tư, xem tôi đã tha thứ rồi là xong chuyện.

    Tôi không phải là phụ nữ không biết làm đẹp, cũng có địa vị trong xã hội, sao chồng lại phản bội tôi như thế? Tôi tự trách bản thân, có thể mình có điều thiếu sót nên chồng mới ngoại tình? Tôi cố gắng thay đổi bản thân để giữ lại gia đình vì còn yêu chồng quá nhiều, không muốn mất anh, thế nhưng từng ngày từng giờ những lời chat giữa hai người làm tôi ám ảnh. Xin cho tôi lời khuyên để vượt qua khủng hoảng tâm lý, bình tĩnh giữ lại gia đình.http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
  12. baoy962 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Gia đình tôi hạnh phúc và rất đẹp đôi, có hai con cả nếp và tẻ, ngoan ngoãn, vợ chồng thương yêu nhau. Tôi hoàn toàn tin tưởng chồng và đặt gia đình lên trên tất cả, không ngờ gần đây chồng chủ động tấn công cô bạn đồng nghiệp, người đã có chồng con. Anh chủ động tán tỉnh, hứa hẹn sẽ làm tất cả những gì cô ấy muốn, chỉ mong nhận được tình yêu từ cô ấy. Tôi vô tình phát hiện qua tin anh nhắn cho cô ấy.

    Tôi sụp đổ hoàn toàn, khóc và nói chuyện với chồng. Anh nói mối quan hệ chưa đi xa, chỉ mới đến mức hẹn hò. Nếu tôi không phát hiện thì sẽ đi đến đâu? Anh cũng biết lỗi, xin tôi tha thứ, hứa sẽ quay về, bù đắp tất cả cho tôi. Từng đêm tôi bị dày vò, đau đớn, nhưng cảm nhận anh rất vô tư, xem tôi đã tha thứ rồi là xong chuyện.

    Tôi không phải là phụ nữ không biết làm đẹp, cũng có địa vị trong xã hội, sao chồng lại phản bội tôi như thế? Tôi tự trách bản thân, có thể mình có điều thiếu sót nên chồng mới ngoại tình? Tôi cố gắng thay đổi bản thân để giữ lại gia đình vì còn yêu chồng quá nhiều, không muốn mất anh, thế nhưng từng ngày từng giờ những lời chat giữa hai người làm tôi ám ảnh. Xin cho tôi lời khuyên để vượt qua khủng hoảng tâm lý, bình tĩnh giữ lại gia đình.http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
  13. baoy962 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Tôi 30 tuổi, 2 ngày trước tôi vẫn là một phó phòng với mức lương khá cao nhưng giờ đã thất nghiệp, là kẻ ăn bám trong mắt ba mẹ mình. Nói về lý do nghỉ việc tôi đã suy nghĩ rất lâu nhưng cuộc sống mưu sinh không cho tôi có cơ hội thực hiện nó vì đã quá chán với công việc. Tôi chán nản khi ngày ngày phải vác bộ mặt giả dối đi làm, chán mỗi lần bất đồng ý kiến với sếp mà không tìm được cách giải quyết hợp lý để rồi mâu thuẫn càng nhiều. Quan trọng nhất tôi không tìm được hứng thú trong công việc nữa, không sáng tạo hoặc suy nghĩ đến vấn đề sẽ tìm tòi cái mới.

    Tôi muốn thay đổi công việc mới cho dù mức lương thấp, tôi muốn bắt đầu lại, học hỏi lại từ đầu như lúc mới ra trường. Gia đình bảo tôi có vấn đề khi nói về việc này, trong khi hàng ngàn người đang thất nghiệp thì tôi lại từ bỏ công việc nhiều người mơ ước. Tôi cho rằng mình không sai, ở vào hoàn cảnh của tôi thì mới biết được. Gia đình vẫn cứ nói vấn đề này mãi gây áp lực cho tôi, mới có 2 ngày mà tôi đã không chịu được, trong khi đó tôi muốn ở nhà một tháng để có thể đi du lịch, đi chơi trước khi bắt đầu lại từ đầu. Ba mẹ và anh chị đều không vui ra mặt. Tôi phải làm sao đây, xin mọi người cho lời khuyên, chân thành cảm ơn.http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
  14. baoy962 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Tôi và anh quen nhau được 4 năm, giờ tôi 30 tuổi. Tôi thật sự rất thương và tin anh. Thỉnh thoảng tôi phát hiện anh có liên lạc với người cũ, nhưng chỉ nghĩ vì anh là người sống tình cảm, đôi khi hỏi thăm cô ấy cũng không có gì là nghiêm trọng. Mặc dù rất buồn nhưng tôi không nói gì cho anh biết. Để tương lai 2 đứa ổn định hơn, tôi vừa học chuyên môn, vừa đi làm. Trong một năm tôi học khá là bận nhưng lúc nào 2 đứa cũng đi cùng nhau, chỉ là tôi luôn cắm mặt vào sách vở, để anh ngồi cùng, ít khi trò chuyện. Tôi thật không ngờ, trong thời gian này anh tán tỉnh cô bé cùng công ty. Đau đớn là tôi chỉ chăm chăm vô học hành và công việc, vẫn tin tưởng anh, cố gắng dành thời gian cho anh nhất có thể, không hề hay biết.

    Sau một năm học xong, tôi đi công tác xa. Vừa đi được 3 tuần, anh dọn qua ở nhà cô bé ấy. Rồi anh bảo tôi không quan tâm, kiếm cớ gây chuyện, mặc cho tôi nhắn tin thắc mắc, đau khổ. Vậy là chúng tôi im lặng hơn 3 tháng. Sau đó, tôi nghe bạn mình nói anh khó khăn, tôi nghĩ mình đã hiểu nhầm anh nên chủ động nhắn tin hỏi thăm và quay lại. Anh vẫn quay lại với tôi bình thường và tình cờ tôi phát hiện ra sự thật. Tôi không ngờ con người mà mình yêu thương, người mình luôn nghĩ là chân chất thật thà ấy lại ghê gớm thế.

    Khi quen cô bé kia một thời gian, biết tôi sắp về, anh lấy cớ bệnh tật các kiểu để chia tay cô bé ấy. Sau này, khi 3 mặt một lời, anh vẫn bảo do tôi lo học, không dành thời gian cho anh. Có phải ít nhiều là lỗi do tôi đã quá vô tâm với anh? Tôi rất muốn lựa chọn tha thứ nhưng trong đầu luôn ám ảnh chuyện anh lừa dối mà mình không hề hay biết. Xin hãy cho tôi lời khuyên, liệu có người đàn ông nào biết sửa sai hoàn toàn không. Tôi có nên thử một lần nữa? Tôi sợ lần tới là khi đã kết hôn, khó có thể quay đầu lại.http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
  15. baoy962 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Tôi và anh quen nhau được 4 năm, giờ tôi 30 tuổi. Tôi thật sự rất thương và tin anh. Thỉnh thoảng tôi phát hiện anh có liên lạc với người cũ, nhưng chỉ nghĩ vì anh là người sống tình cảm, đôi khi hỏi thăm cô ấy cũng không có gì là nghiêm trọng. Mặc dù rất buồn nhưng tôi không nói gì cho anh biết. Để tương lai 2 đứa ổn định hơn, tôi vừa học chuyên môn, vừa đi làm. Trong một năm tôi học khá là bận nhưng lúc nào 2 đứa cũng đi cùng nhau, chỉ là tôi luôn cắm mặt vào sách vở, để anh ngồi cùng, ít khi trò chuyện. Tôi thật không ngờ, trong thời gian này anh tán tỉnh cô bé cùng công ty. Đau đớn là tôi chỉ chăm chăm vô học hành và công việc, vẫn tin tưởng anh, cố gắng dành thời gian cho anh nhất có thể, không hề hay biết.

    Sau một năm học xong, tôi đi công tác xa. Vừa đi được 3 tuần, anh dọn qua ở nhà cô bé ấy. Rồi anh bảo tôi không quan tâm, kiếm cớ gây chuyện, mặc cho tôi nhắn tin thắc mắc, đau khổ. Vậy là chúng tôi im lặng hơn 3 tháng. Sau đó, tôi nghe bạn mình nói anh khó khăn, tôi nghĩ mình đã hiểu nhầm anh nên chủ động nhắn tin hỏi thăm và quay lại. Anh vẫn quay lại với tôi bình thường và tình cờ tôi phát hiện ra sự thật. Tôi không ngờ con người mà mình yêu thương, người mình luôn nghĩ là chân chất thật thà ấy lại ghê gớm thế.

    Khi quen cô bé kia một thời gian, biết tôi sắp về, anh lấy cớ bệnh tật các kiểu để chia tay cô bé ấy. Sau này, khi 3 mặt một lời, anh vẫn bảo do tôi lo học, không dành thời gian cho anh. Có phải ít nhiều là lỗi do tôi đã quá vô tâm với anh? Tôi rất muốn lựa chọn tha thứ nhưng trong đầu luôn ám ảnh chuyện anh lừa dối mà mình không hề hay biết. Xin hãy cho tôi lời khuyên, liệu có người đàn ông nào biết sửa sai hoàn toàn không. Tôi có nên thử một lần nữa? Tôi sợ lần tới là khi đã kết hôn, khó có thể quay đầu lại.http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
  16. vien91234 Thành viên cấp 2

    Miền Nam (028) 36.360.360 Miền Bắc ( 024 ) 37.733.733
    XIN QÚY KHÁCH LƯU Ý !
    Để tránh các đơn vị, cá nhân giả mạo, Thành Hưng Cty đã cử nhân viên đi khảo sát mặc áo đỏ có chữ, chuyển nhà thành hưng: taxi tải thành hưng, Hotline: ( 024 ) 37.733.733

    Chuyển nhà thành hưng, Dịch Vụ, An Toàn, Chất Lượng
    Chuyển nhà thành hưng Theo thống kê từ bộ phận chăm sóc Khách hàng của Taxi tải Thành Hưng, ngày nào cũng có vài trường hợp khách gọi điện tới phàn nàn
    [IMG]
    Chuyển nhà thành hưng
    Chuyển nhà thành hưng Theo thống kê từ bộ phận chăm sóc Khách hàng của Taxi tải Thành Hưng, ngày nào cũng có vài trường hợp khách gọi điện tới phàn nàn về chất lượng phục vụ mà khi xác minh ra đều do khách hàng gọi nhầm “dịch vụ giả”. Tính sai cước, mất mát thất lạc đồ đạc, hàng hóa đổ vỡ trốn tránh đền bù là những sự vụ thường thấy. Thậm chí, còn có trường hợp khách yêu cầu xuất hóa đơn thì lái xe rởm thu thêm tiền VAT rồi hẹn đến Thành Hưng thật để lấy.

    Thiệt hại từ các “cuốc xe rởm” này đều được Thành Hưng thống kê tỷ mỉ. Nếu nhìn từng trường hợp đơn lẻ thì có vẻ như không nhiều, nhưng khi gộp lại cũng là những con số đáng suy ngẫm. Và, hơn hết cả là những tổn thất không thể ghi chép, đo đếm được về thiệt hại của người tiêu dùng - những người vô tình phải trả tiền thật cho các dịch vụ giả.

    Thành Hưng, đơn vị khai sinh ra loại hình Taxi tải tại Việt Nam
    Theo ông Nguyễn Văn Phương - Giám đốc điều hành Công ty Thành Hưng, khi gõ từ khóa: “taxi tải thành hưng” ở ô tìm kiếm, hàng chục website giả mạo hiện lên. Trong đó, phần nhiều website đặt quảng cáo với từ khóa này. Theo ông Phương , việc “mạo danh” này là có chủ đích, nhằm lợi dụng lòng tin của người tiêu dùng vào uy tín của một thương hiệu đã khẳng định được tên tuổi như Thành Hưng.
    Ảnh chụp màn hình, toàn bộ quảng cáo cho kết quả tìm kiếm từ khóa “taxi tải Thành Hưng” đều dẫn đến các website giả mạo[IMG]
    Trên thị trường, việc giả mạo website của các thương hiệu uy tín để trục lợi không hiếm. Trong năm 2016, Google đã xóa bỏ 1,7 tỷ quảng cáo vi phạm chính sách, trong đó phần nhiều là các quảng cáo bị tố cáo là vi phạm thương hiệu hay lừa đảo. chuyển nhà thành hưng
    Ông Phương cho biết tình trạng “nhái thương hiệu Thành Hưng” không mới. Vị đại diện hãng Taxi tải với hàng ngàn đầu xe chia sẻ: từ khi hình ảnhTừ những ngày đoàn xe tải đỏ lăn bánh trở nên quen thuộc thì đã có những tổ chức, cá nhân học theo. Sớm có “ý thức” bảo vệ Thương hiệu, Thành Hưng đã đăng ký và được Cục Sở hữu trí tuệ bảo hộ độc quyền trong lĩnh vực hoạt động của mình. Hơn hai mươi năm nay, đã có nhiều trường hợp “giả, nhái” Thành Hưng tại Hà Nội và TP Hồ Chí Minh bị các cơ quan chức năng tuýt còi, xử lý. Tuy nhiên, chưa bao giờ Thành Hưng phải đối mặt với hành vi giả mạo nhiều như lúc này, tại hai thành phố lớn nhất cả nước.này.

    Cũng theo ông Vương, hàng ngày bộ phận kỹ thuật của Thành Hưng phải cử riêng ra một nhân sự chỉ để tìm kiếm các website giả mạo. Kết quả tìm kiếm này sau đó được tổng hợp và gửi cho Google để ngăn chặn. Với các tổ chức, cá nhân cố tình vi phạm nhiều lần, Thành Hưng sẽ tập hợp hồ sơ và chuyển sang các cơ quan chức năng như công an để xử lý.

    Dịch vụ chuyển nhà trọn gói chứa đựng nhiều rủi ro tiềm ẩn khi thuê phải đơn vị kém uy tín https://chuyennhathanhhunghanoi.com
    Ông Vương cho biết, Taxi tải Thành Hưng đang nỗ lực xóa sổ dịch vụ mạo danh Thành Hưng bằng cách tích cưc chủ động đến với khách hàng, tự cải thiện chất lượng dịch vụ, đưa ra các chính sách cạnh tranh lành mạnh.
    Thành Hưng luôn nỗ lực làm mới mình để khách hàng hài lòng hơn nữa. 100% khách hàng sử dụng dịch vụ đều được chăm sóc chu đáo. Lắng nghe ý kiến khách hàng để hoàn thiện mình, đó là tiêu chí “chống hàng giả” tích cực mà Thành Hưng đang triển khai.
  17. baoy962 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Tốt nghiệp đại học, tôi về quê vì chưa kiếm được việc làm. Trong thời gian rảnh, tôi lên huyện làm giúp việc theo giờ cho gia đình anh. Ngẫm hoàn cảnh gia đình mình khó khăn mà gia đình họ hạnh phúc đầm ấm trong căn nhà sang trọng nơi phố huyện tôi ghen tị lắm. Anh có hai con, một con gái lớn và một con trai. Vợ chồng anh chênh lệch nhau về hình thức khá nhiều, anh trẻ trung phong độ so với tuổi thật, bảnh bao, chị vợ thấp bé, già so với tuổi dù ăn mặc kiểu gì đi nữa. Có điều phải công nhận chị ta hiền lành, chịu khó. Mặc dù chị tằn tiện, chắt chiu trong chi tiêu nhưng tiền công trả cho tôi rất sòng phẳng, thậm chí hào phóng.

    Sau gần một năm làm giúp việc và biết tôi vẫn chưa tìm được việc, anh gọi điện cho một người bạn, ngay hôm sau tôi được vào làm ở một doanh nghiệp mà anh góp vốn và chính bạn làm quản lý. So với những người trai trẻ cưa cẩm, tán tỉnh tôi, anh hơn hẳn về mọi mặt, nhất là khoản ân cần, trìu mến, điều đó khiến tôi yêu anh. Mặc dù không quản lý trực tiếp nhưng là người góp vốn nên các sự kiện công ty tổ chức anh đều góp mặt. Ngày công ty tổ chức hội nghị khách hàng trong Nam, sau bữa tiệc rượu, chúng tôi đã ngã vào nhau. Lúc tôi có bầu, anh có vẻ không thoải mái lắm, tôi nhớ có lần anh nói bóng gió việc bỏ thai nhưng lúc tôi doạ bỏ thì anh ấy lại khóc lóc, trăn trở, bảo tôi suy nghĩ lại. Lúc đi đẻ thấy các bà đẻ được chồng, bố mẹ hai bên chăm sóc ân cần, còn mình chỉ có người chị dâu bên cạnh và người anh trai chạy đi lại lúc cần làm tôi đau lòng.

    Anh yêu tôi nhiều lắm, chẳng những qua lời nói mà thể hiện bằng hành động, từ việc thăm hỏi, chăm chút tôi đến việc cưng nựng, chăm bẵm con. Tôi cảm thấy hình như ở bên mẹ con tôi cùng gia đình tôi anh ấy vui vẻ, thoải mái, hạnh phúc. Con gần 3 tuổi rồi, tôi vẫn sống cuộc sống như vậy, không danh phận, trong “bóng tối”, chúng tôi gặp nhau vụng trộm. Từ ngày đẻ con ra tôi chẳng hề đòi hỏi vật chất tiền bạc từ anh.

    Cuộc sống của tôi sẽ đi tới đâu? Mối quan hệ với người đàn ông có vợ và hơn tôi 18 tuổi sẽ như thế nào? Vài lần tôi hỏi anh có yêu vợ không, có yêu tôi không? Ngược lại với những người đàn ông khác, anh trả lời rất yêu vợ và cũng yêu tôi. Mặc dù tôi không yêu cầu đòi hỏi vật chất và tiền nhưng anh vẫn chu cấp, số đó không nhiều, chỉ để đủ chi tiêu cho một đứa trẻ. Tôi biết mình sai. Liệu tôi sửa sai được hay không và bằng cách nào? Tôi có nên chấm dứt mối quan hệ với anh khi giữa chúng tôi còn có đứa con ràng buộc và anh còn yêu tôi? Từ ngày biết tôi không chồng mà sinh con với người có vợ, bạn bè họ hàng có người xa lánh, có người chửi rủa, cũng có người khuyên nhủ tôi cần chấm dứt mối quan hệ này càng sớm càng tốt. Cũng xin nói thêm, vợ và con gái anh đã hai lần gọi điện chửi tôi bằng lời lẽ cay đắng, thâm thuý. Tôi phải làm gì đây? http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
  18. vien91234 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Vợ chồng tôi cùng 30 tuổi, có con nhỏ 4 tuổi, cả hai có công việc ổn định, kinh tế tạm ổn. Chồng tôi hút thuốc lá hơn 10 năm nay, những năm trước tôi không quan tâm nhiều đến việc đó, từ khi sinh con, nuôi con, tôi mới thấy tác hại của thuốc lá rất ghê gớm, cả nhà ai cũng bị vấn đề về mũi, họng, hô hấp, mặc dù chồng tôi cũng có ý thức không hút trong nhà, chỉ hút ở ngoài sân hoặc trong nhà vệ sinh.

    Cách đây 5 tháng, bé nhà tôi ho liên tục, chữa mãi không khỏi, tôi sợ nên đưa cháu đến chuyên khoa nhi. Qua thăm khám và siêu âm, bác sĩ bảo con tôi chịu ảnh hưởng của khói thuốc lá, cần phải cách ly và chữa trị thời gian dài. Tôi nghe mà bàng hoàng, kẻ làm cha làm mẹ như chúng tôi thật ích kỷ. Tôi về nói vấn đề này với chồng, chồng cũng sững sờ và nói sẽ bỏ thuốc lá.

    4 năm qua chúng tôi đã làm mọi việc cho con, hy sinh rất nhiều nhưng chỉ việc đơn giản nhất bảo vệ sức khỏe cho con mà không làm được. Cha mẹ có thể hi sinh mạng sống của mình cho con, chỉ việc bảo vệ con khỏi thuốc lá mà không xong. Tôi quán triệt với chồng phải bỏ thuốc lá. Đã 2 tháng trôi qua anh vẫn chưa cai được, bao nhiêu trận cãi nhau, đánh nhau rồi, hôm nay tôi dẫn con về ngoại ở.

    "Một người cha thương con sẽ làm mọi việc vì con, nếu anh không bỏ được loại thuốc độc đó thì có nghĩa chúng ta sẽ không bao giờ về chung nhà, hẹn gặp nhau tại tòa án anh nhé. Em sẽ làm mọi việc để bảo vệ con em sinh ra. Em chấp nhận con không cha, vợ không chồng, còn hơn con em phải bệnh vì thuốc lá.http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
  19. vien91234 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Tôi 30 tuổi, chồng hơn 6 tuổi, yêu nhau 3 năm mới cưới. Hiện tại, chúng tôi đã có một "chiếc vỏ" khá ổn, mua được nhà, xe, con cái có nếp có tẻ, chồng đẹp trai, công việc hai vợ chồng đều ổn định. Có thể nói, đó là mơ ước của nhiều người. Nhưng tại sao nói là chiếc vỏ, vì chúng tôi không thật sự hạnh phúc, cuộc sống hầu như không có tiếng nói chung. Do khác biệt ngành nghề nên chuyện công việc nói không chia sẻ được. Chồng từ ngày mới cưới vẫn ít nhu cầu, tôi gần như chủ động trong mọi lần. Anh cố gắng đáp ứng tuần một lần. Hiện tại, do con nhỏ và một số lý đó riêng tôi tạm thời ở nhà, sang năm đi làm lại. Chồng rất thương con lớn, chăm sóc và ngủ cùng con. Tôi chăm đứa nhỏ, mỗi người một phòng. Anh có vẻ thích điều này vì có ngủ chung anh cũng không thích nằm cạnh vợ, nhất quyết bắt con nằm giữa.

    Sau khi tôi sinh đứa thứ hai đã về dáng rất nhanh nhưng chồng không còn nhu cầu nữa, thường anh tránh, bảo đã đi ngủ khi tôi sang phòng. Để chiều tôi, 2 tuần một lần anh có sang phòng vợ nhưng phải rất cố gắng mới về được đích. Tôi cũng buồn, nói chuyện với chồng nhưng có vẻ chuyện này không khắc phục được. Cho dù tôi có thể thông cảm được chuyện này thì lại không thông cảm được tính gia trưởng của anh. Anh luôn muốn mọi việc theo ý mình. Tôi một mình chăm con nhỏ, không người giúp việc nhưng từ lúc sinh con đến những khi mệt mỏi anh chẳng quan tâm, rất vô tình. Mẹ tôi bệnh nặng anh cũng không hỏi han gì. Mỗi lần con ốm, phải đưa con đi khám bệnh, anh đều rất bực tức. Anh cho mọi tội lỗi là của tôi. Tôi hấp quất cho con, anh bảo bài thuốc lang băm. Con sốt, anh bảo tại tôi để nhiệt độ phòng cao, sốt rồi tự hạ. Vợ chồng cãi cọ, anh đã tát tôi, đó là lần thứ 4 tôi bị anh tát.

    Trong tôi cảm thấy có điều gì đó đổ vỡ âm thầm. Mọi nỗ lực trong cuộc hôn nhân này của tôi có lẽ đều không có ý nghĩa. Khi xa anh, tôi từng viết liên tiếp 3 lá thư yêu thương không một lời hồi đáp, nhắn tin tình cảm chồng cũng rất ít trả lời, nếu có chỉ là những ký hiệu. Có lúc tôi nghĩ mình vì con mà sống nên cố nhận lỗi về mình khi tranh cãi. Nhưng như thế, có lúc bùng lên, tôi lại không kiềm chế được. Lòng tôi cứ thất vọng dần. Anh vẫn là người cha rất thương con nhưng sự thật mối liên hệ gắn bó giữa hai vợ chồng rất ít. Nhiều khi tôi cứ nghĩ có một đời sống thôi, sao người ta không thể yêu thương nhau. Tận trong sâu thẳm trong tôi là nỗi buồn. Tôi đã tìm đến với yoga, đọc sách tự giải phóng tâm tư của mình mà vẫn không cảm thấy trọn vẹn hạnh phúc. Hãy cho tôi một lời khuyên về cuộc hôn nhân này. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/
  20. vien91234 Thành viên cấp 2

    chuyển nhà thành hưng Tôi 30 tuổi, chồng hơn 6 tuổi, yêu nhau 3 năm mới cưới. Hiện tại, chúng tôi đã có một "chiếc vỏ" khá ổn, mua được nhà, xe, con cái có nếp có tẻ, chồng đẹp trai, công việc hai vợ chồng đều ổn định. Có thể nói, đó là mơ ước của nhiều người. Nhưng tại sao nói là chiếc vỏ, vì chúng tôi không thật sự hạnh phúc, cuộc sống hầu như không có tiếng nói chung. Do khác biệt ngành nghề nên chuyện công việc nói không chia sẻ được. Chồng từ ngày mới cưới vẫn ít nhu cầu, tôi gần như chủ động trong mọi lần. Anh cố gắng đáp ứng tuần một lần. Hiện tại, do con nhỏ và một số lý đó riêng tôi tạm thời ở nhà, sang năm đi làm lại. Chồng rất thương con lớn, chăm sóc và ngủ cùng con. Tôi chăm đứa nhỏ, mỗi người một phòng. Anh có vẻ thích điều này vì có ngủ chung anh cũng không thích nằm cạnh vợ, nhất quyết bắt con nằm giữa.

    Sau khi tôi sinh đứa thứ hai đã về dáng rất nhanh nhưng chồng không còn nhu cầu nữa, thường anh tránh, bảo đã đi ngủ khi tôi sang phòng. Để chiều tôi, 2 tuần một lần anh có sang phòng vợ nhưng phải rất cố gắng mới về được đích. Tôi cũng buồn, nói chuyện với chồng nhưng có vẻ chuyện này không khắc phục được. Cho dù tôi có thể thông cảm được chuyện này thì lại không thông cảm được tính gia trưởng của anh. Anh luôn muốn mọi việc theo ý mình. Tôi một mình chăm con nhỏ, không người giúp việc nhưng từ lúc sinh con đến những khi mệt mỏi anh chẳng quan tâm, rất vô tình. Mẹ tôi bệnh nặng anh cũng không hỏi han gì. Mỗi lần con ốm, phải đưa con đi khám bệnh, anh đều rất bực tức. Anh cho mọi tội lỗi là của tôi. Tôi hấp quất cho con, anh bảo bài thuốc lang băm. Con sốt, anh bảo tại tôi để nhiệt độ phòng cao, sốt rồi tự hạ. Vợ chồng cãi cọ, anh đã tát tôi, đó là lần thứ 4 tôi bị anh tát.

    Trong tôi cảm thấy có điều gì đó đổ vỡ âm thầm. Mọi nỗ lực trong cuộc hôn nhân này của tôi có lẽ đều không có ý nghĩa. Khi xa anh, tôi từng viết liên tiếp 3 lá thư yêu thương không một lời hồi đáp, nhắn tin tình cảm chồng cũng rất ít trả lời, nếu có chỉ là những ký hiệu. Có lúc tôi nghĩ mình vì con mà sống nên cố nhận lỗi về mình khi tranh cãi. Nhưng như thế, có lúc bùng lên, tôi lại không kiềm chế được. Lòng tôi cứ thất vọng dần. Anh vẫn là người cha rất thương con nhưng sự thật mối liên hệ gắn bó giữa hai vợ chồng rất ít. Nhiều khi tôi cứ nghĩ có một đời sống thôi, sao người ta không thể yêu thương nhau. Tận trong sâu thẳm trong tôi là nỗi buồn. Tôi đã tìm đến với yoga, đọc sách tự giải phóng tâm tư của mình mà vẫn không cảm thấy trọn vẹn hạnh phúc. Hãy cho tôi một lời khuyên về cuộc hôn nhân này. http://chuyennhathanhhunghanoi.com/

Ủng hộ diễn đàn