Chào mừng bạn đã đến với diễn đàn Designer Việt Nam, hãy đăng ký thành viên để có thể dễ dàng cùng nhau trau dồi kiến thức đồ họa nhé!

taxi tải thành hưng 0001

Chủ đề thuộc danh mục 'Tin tức' được đăng bởi thanhhunghn81, 15/5/18.

  1. thanhhunghn81 Thành viên cấp 2

    taxi tải thành hưng ăn mặc đẹp, khoe vóc dáng là chuyện quá bình thường đối với những cô nàng độc thân ở tuổi 27 như tôi. Chưa kể, lĩnh vực marketing mà tôi làm càng đòi hỏi người phải có ngoại hình khá. Vậy nên, tôi chẳng ngần ngại đầu tư cho công cuộc làm đẹp của mình, bởi đơn giản, ai mà chẳng thích cái đẹp. Việc tôi trở nên hoàn hảo trong mắt người khác cũng giúp ích cho công việc của tôi rất nhiều.

    Thế nhưng, cả tháng nay, tôi biến mình trở nên úi xùi, lỗi mốt, thậm chí là quê mùa trong những chiếc váy công sở dài tay, hơi rộng. Chiếc nào chiếc nấy toàn màu sắc đơn điệu, nhạt nhòa. Lý do chỉ vì tôi sợ ánh mắt của sếp, dường như đôi mắt ấy không khi nào rời khỏi thân thể tôi...

    Không dám diện đồ đẹp đi làm vì sợ... sếp liên tục gọi vào họp. Ảnh minh họa
    Không dám diện đồ đẹp đi làm vì sợ... sếp liên tục gọi vào họp. Ảnh minh họa
    Tôi mới nhận công việc tại công ty mới 1 tháng với mức lương khá hời. Sếp tôi, một người đàn ông thành đạt nhưng theo như lời các chị em tám chuyện thì “thiếu thốn tình cảm” bởi xa vợ lâu ngày. Nghe mọi người đồn thổi, anh từng cặp kè với cô này, cô kia nhưng tôi chẳng hề quan tâm bởi tôi vốn rõ ràng trong chuyện tình cảm. Chắc chắn, đàn ông đã có gia đình, dù giỏi giang, chiều chuộng tới cỡ nào cũng chẳng phải gu của tôi.

    Hôm đầu tiên tôi đi làm, tôi mặc chiếc váy đỏ bó sát. Sếp gọi tôi vào họp riêng trao đổi công việc mới. Tôi nghĩ chuyện cũng bình thường bởi đây là ngày đầu, tôi còn bỡ ngỡ. Thế nhưng, cả buổi họp hầu như anh chẳng hề phổ biến công việc của tôi là gì. Trao đổi một hồi, chủ yếu tán dóc thì đúng hơn, anh đặt ra các câu hỏi “em ở khu nào?”, “em có bạn trai chưa?”, “sao xinh đẹp thế này chưa có ai, hay là kén chọn quá”...

    Ban đầu, tôi còn vui vẻ trả lời và đùa cợt lại, sau thấy việc hỏi han đời tư hơi quá, tôi tỏ vẻ khó chịu nên cố tình lái sang công việc mới. Được một lát, sếp lại đổi chủ đề “em đến đúng là một làn gió mới của công ty, đúng là hot girl có khác”.

    Buổi thứ hai, tôi mặc chiếc áo cổ hơi rộng, đến gần giữa trưa, sếp cũng yêu cầu cả nhóm vào họp công việc chung rồi kêu tôi ở lại bàn bạc thêm. Việc thì giải quyết nhanh gọn, nhưng anh đề nghị tôi đi ăn trưa khiến tôi vô cùng bối rối. Và cả bữa trưa hôm ấy, dường như anh nhìn vào cổ áo của tôi nhiều hơn là nhìn vào bữa ăn của mình.

    Ngày thứ ba, tôi diện chiếc váy trắng tinh đến công sở. Anh lại tức tốc gọi tôi đi gặp đối tác. Dường như, người đàn ông này luôn muốn tìm mọi cách để tôi và anh ta có một không gian riêng...

    Một hôm, sau giờ làm việc, sếp rủ cả cơ quan tôi đi ăn nhậu. Chẳng hiểu đã có lời đồn ác ý nào, mà cả buổi hôm đó dường như mọi người trong phòng cố ý đùn đẩy cho chúng tôi ngồi cạnh nhau. Tôi cảm nhận thấy hết sức rõ ràng rằng sếp đang tìm mọi cách để chạm, thậm chí là cọ sát vào người tôi. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Tôi hết sức tránh điều đó cho tới khi vào quán karaoke. Ban đầu, tôi và sếp ngồi cách xa nhau, nhưng sau khi hát vài bài, chỗ bên cạnh tôi còn trống sếp lại xuống ngồi gần. Thấy chúng tôi ngồi cạnh nhau, dường như mọi người trong phòng... dạt hẳn về các phía. Rồi anh ta cố tình sờ lên đùi tôi, cố tình ôm eo tôi và thậm chí là dựa vào vai tôi khiến tôi hết sức bực bội liền đứng lên bỏ ra ngoài.

    Cũng từ hôm ấy tới giờ, cứ tới cơ quan là tôi chẳng dám diện những bộ đồ đẹp. Thậm chí, chẳng hề dám trang điểm để mình nổi bật hơn người khác. Thấy tôi đổi ngay style “cổ điển”, ai trong công ty cũng thắc mắc. Thế nhưng, tôi nghĩ đây là cách ứng phó tốt nhất với tôi trong lúc này..
  2. thanhhunghn81 Thành viên cấp 2

    taxi tải thành hưng Ngày sinh viên, tôi yêu sâu sắc một người khóa trên, anh là mối tình đầu của tôi. Tôi yêu anh nghiêm túc, cố gắng hết sức để sau này 2 đứa có thể ở bên nhau vì nhà anh không thích tôi. Chúng tôi trao cho nhau tất cả, nhưng rồi anh không vượt qua được sự ngăn cấm của gia đình nên chia tay tôi. Tôi đau khổ vô cùng và nhận lời yêu người bấy lâu vẫn luôn theo đuổi mình. Sau đó thấy nhạt nhẽo, không yêu nên tôi lại chia tay để đến với người khác. Hơn tuổi có, ít hơn cũng có, tôi trải qua 6 mối tình nữa, với người nào cũng gần gũi, thân mật.

    Sự điên cuồng qua đi, tôi trưởng thành dần và rất hối hận vì lối sống buông thả của mình. Sau đó, tôi gặp anh, là chồng tôi hiện tại. Anh chín chắn dù chỉ hơn tôi một tuổi, quan tâm, lo lắng cho tôi, mà đặc biệt là tôi có cảm giác yêu với anh. Năm tôi 26 tuổi thì kết hôn với anh. Cuộc sống êm đềm, hạnh phúc được 5 năm, sau đó tôi phát hiện anh lén lút qua lại với người cũ. Tôi đã nói chuyện thẳng thắn với anh và anh cũng hứa sẽ không lặp lại. Nhưng rồi tôi lại phát hiện anh lừa dối tôi, qua lại với một cô bé làm cùng. Hiện tại tôi cảm thấy rất buồn, nhưng trong lòng lại không thấy trách anh, vì tôi luôn cảm thấy có lỗi với chồng mỗi khi nhớ về quá khứ của mình. Tôi có nên im lặng, để anh thoải mái không, miễn là khuất mắt trông coi, anh vẫn có trách nhiệm với gia đình là được. Lòng tôi rối quá, mong chuyên gia và độc giả cho tôi xin lời khuyên. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
  3. thanhhunghn81 Thành viên cấp 2

    taxi tải thành hưng Ngày sinh viên, tôi yêu sâu sắc một người khóa trên, anh là mối tình đầu của tôi. Tôi yêu anh nghiêm túc, cố gắng hết sức để sau này 2 đứa có thể ở bên nhau vì nhà anh không thích tôi. Chúng tôi trao cho nhau tất cả, nhưng rồi anh không vượt qua được sự ngăn cấm của gia đình nên chia tay tôi. Tôi đau khổ vô cùng và nhận lời yêu người bấy lâu vẫn luôn theo đuổi mình. Sau đó thấy nhạt nhẽo, không yêu nên tôi lại chia tay để đến với người khác. Hơn tuổi có, ít hơn cũng có, tôi trải qua 6 mối tình nữa, với người nào cũng gần gũi, thân mật.

    Sự điên cuồng qua đi, tôi trưởng thành dần và rất hối hận vì lối sống buông thả của mình. Sau đó, tôi gặp anh, là chồng tôi hiện tại. Anh chín chắn dù chỉ hơn tôi một tuổi, quan tâm, lo lắng cho tôi, mà đặc biệt là tôi có cảm giác yêu với anh. Năm tôi 26 tuổi thì kết hôn với anh. Cuộc sống êm đềm, hạnh phúc được 5 năm, sau đó tôi phát hiện anh lén lút qua lại với người cũ. Tôi đã nói chuyện thẳng thắn với anh và anh cũng hứa sẽ không lặp lại. Nhưng rồi tôi lại phát hiện anh lừa dối tôi, qua lại với một cô bé làm cùng. Hiện tại tôi cảm thấy rất buồn, nhưng trong lòng lại không thấy trách anh, vì tôi luôn cảm thấy có lỗi với chồng mỗi khi nhớ về quá khứ của mình. Tôi có nên im lặng, để anh thoải mái không, miễn là khuất mắt trông coi, anh vẫn có trách nhiệm với gia đình là được. Lòng tôi rối quá, mong chuyên gia và độc giả cho tôi xin lời khuyên. http://chuyennhathanhhunghanoi.com
  4. thanhhunghn81 Thành viên cấp 2

    taxi tải thành hưng Anh không biết bắt đầu từ đâu và nói như thế nào, chỉ biết xin lỗi em, người vợ cũ của anh. 4 năm qua em đã một mình vất vả chăm sóc con, còn anh quá sai. Hơn 4 năm yêu em và 7 năm là vợ chồng, em đã vì anh chịu bao vất vả, chịu cưới khi trong tay anh chưa có gì, chịu cùng anh ở trong căn phòng trọ tồi tàn, chịu bao thiệt thòi để anh yên tâm phát triển sự nghiệp. Đáng lẽ anh đã có một gia đình hạnh phúc, sự nghiệp ổn định, 3 đứa con ngoan nhưng anh lại ngoại tình. Anh ép em ly hôn để đi theo tiếng gọi tình yêu đích thực, mặc em van xin gào khóc, mặc em một mình ôm 3 con nhỏ, đứa lớn nhất học lớp lá đứa nhỏ nhất gần 1 tuổi. Em trầm cảm đến tiều tụy, chỉ còn da bọc xương.

    Ngày ra tòa anh vui mừng vì được tự do, còn em ôm 3 con rời tòa trong nước mắt, thế mà anh vẫn lạnh lùng không nhìn tới em. Anh để lại nhà cho em (vì 95% tiền ngôi nhà đấy là bố mẹ cho vợ chồng mình sau cưới 2 năm). Ly hôn xong, anh vui với cuộc sống bên người mới, vẫn chu cấp đủ tiền theo tòa án quy định. Còn em cho thuê lại nhà cũ và ôm 3 con thuê nhà mới để bắt đầu lại từ đầu. Em gửi con, xin việc làm, anh không biết được những vất vả sau khi ly hôn mà em gánh chịu một mình. Khi anh có bồ, bố mẹ không ủng hộ và đứng về phía em. Để bố mẹ chấp nhận người mới, anh đã bịa chuyện nói không tốt về em. Từ đứng về phía em, bố mẹ và em gái anh đã quay lưng lại và sỉ vả em. Em chỉ biết gào khóc trong tuyệt vọng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    4 năm qua rồi anh biết nỗi đau trong em vẫn còn, em vẫn hận anh. Mỗi lần anh thăm con, cứ nhìn thấy anh là em gào khóc. Anh phải làm sao đây? Anh biết em hay đọc mục Tâm sự nên viết ra chỉ mong em cho anh được bù đắp khoảng thời gian 4 năm qua.
  5. thanhhunghn81 Thành viên cấp 2

    taxi tải thành hưng Chúng tôi đã trải qua 10 năm trong hôn nhân, có một trai một gái, chúng đều thương bố mẹ. Vấn đề là ở tôi, tôi muốn buông bỏ mọi thứ. Trong cuộc hôn nhân này tôi đã cố gắng để giữ gia đình vì con. Tôi định chia tay vợ 2-3 lần trong suốt 10 năm qua cũng bởi cô ấy xúc phạm, không tôn trọng tôi và gia đình. Cách cô ấy đối xử với gia đình chồng cũng bình thường. Tôi và vợ đều xuất thân nghèo khó, lên Hà Nội học đại học và làm việc rồi ở lại đây, dù vậy chúng tôi khác nhau về nền tảng và quan điểm, cả cách dạy con... Tôi đã hy vọng vợ mình vì tình yêu, vì chồng mà thay đổi tính nóng nảy, hung dữ, thế nhưng tôi đã lầm, tính tình thật không thể thay đổi nếu người đó không ngộ ra.

    Sống với vợ lúc nào tôi cũng thấy căng thẳng, mệt mỏi về tài chính, tiền của tôi vợ giữ hết, không có một thú vui nào cho riêng mình vì không có thời gian và không có tiền. Tiền vợ phát mỗi tháng vài triệu dù tôi là trụ cột gia đình về thu nhập, cũng mua được căn nhà ở Hà Nội, thu nhập giờ tầm 30 triệu mỗi tháng, thu nhập của vợ tầm 5-7 triệu/tháng. Về tình cảm tôi luôn u uất và không thể hiện mình được. Tôi là người sống tình cảm và mong muốn một cuộc sống vợ chồng hòa hợp và đồng điệu, cuộc sống tình dục cũng bắt đầu lệch lạc, vợ gần như không có nhu cầu mặc dù chỉ cách nhau có 3 tuổi. Tôi không phải dạng đàn ông tìm thú vui bên ngoài khi chán vợ. Bạn bè bảo tôi là dạng rất nguy hiểm, chúng tôi "bóc bánh trả tiền" xong là xong, hoặc cặp con bồ, chán rồi thôi. Tôi thấy mình đúng vậy, chắc tôi sống nghiêm túc quá chăng? Tôi cũng hạn chế các cuộc họp mặt bạn bè vào cuối tuần để chơi với con, hay chỉ để ở nhà. Tôi cũng muốn làm cho gia đình mình nhiều thứ nhưng cuộc sống tự lập, hai bên không giúp đỡ được nên lúc nào cũng túng thiếu, nợ nần ngân hàng. http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Lúc này tôi không muốn gắn bó với vợ thêm nữa, không muốn sống thật lòng, sợ một ngày nào đó tôi sẽ ngoại tình, sẽ xúc phạm hay làm tổn thương vợ. Khi không còn thương yêu thì không thấy xót xa, chỉ còn tình nghĩa, có điều tôi đang kẹt vì hai đứa con của mình. Cha mẹ ly hôn thì con tôi sẽ sống với mẹ nó, tôi không muốn chia cắt 2 đứa, một là tôi sẽ nuôi, hai là vợ tôi nuôi. Nếu con sống với vợ sẽ bị nhiễm bởi tính cách cô ấy, quát tháo, ồn ào và bị tiêm nhiễm bởi suy nghĩ tiêu cực, những câu nói cay nghiệt. Tôi giành quyền nuôi con thì quá tàn nhẫn với cô ấy.

    Tôi đang ngoại tình tư tưởng bởi những người phụ nữ dịu dàng, ngọt ngào và hiểu biết mà tôi tiếp xúc trong công việc. Tôi không có ý định tấn công, tiến tới với ai trong số họ vì họ đều có gia đình, là người vợ tốt, có những người chồng tốt. Giờ tôi bắt đầu đến ngưỡng quan tâm đến người phụ nữ khác và đang thích một người. Tôi sợ đến ngày mình trở nên căm ghét vợ hoặc vợ cũng đối xử với tôi như vậy, vì khi sống không có tình yêu chắc chắn sẽ làm người khác buồn hoặc xúc phạm nhau. Tôi đã nói hết mọi điều với vợ, vợ cũng níu kéo nhưng giờ gần như không đổi và tôi cũng không thể tiếp tục được nữa. Mong mọi người cho tôi lời khuyên.
  6. thanhhunghn81 Thành viên cấp 2

    taxi tải thành hưng Hai tay vòng ra đỡ phía sau lưng, chân bước chậm rãi với khuôn mặt nhăn nhó, bà Lành bước vào quán mua đồ ăn sáng. Vừa thấy dáng bà Lành, bà Phán vội hỏi: "Lưng chị bị làm sao à?".

    Bà Lành vừa đáp rằng bà bị đau lưng suốt mấy ngày chưa khỏi vừa từ từ để bà Phán đỡ ngồi xuống ghế chờ đến lượt. Trong lúc đợi, bà Lành kể chuyện hôm qua bà mới đi khám ở trên thành phố về hết nhiều tiền quá và đang phải uống thuốc. Bà Phán nhanh nhảu: Hết nhiều tiền thì đã có các con lo rồi, chị chịu khó uống thuốc cho nhanh khỏi bệnh.

    Nghe đến đấy bà Lành rơi nước mắt: "Gớm, con mình lại được như con người ta thì phúc quá bà ạ. Con trai bận đi làm xa, mình tự nhờ người đưa đi khám. Con dâu biếu mình một trăm ngàn, nó biếu chả lẽ mình không nhận. Nhưng nó còn không được lời quan tâm bà ạ".

    Ảnh minh họa
    Ảnh minh họa
    Bà Phán ngạc nhiên: Chết thật, thấy dâu mới của chị cũng khéo léo, mau mồm mau miệng lắm mà? Nhưng thế lại chả khác gì con dâu em. Ngày mới về cũng chả được lời quan tâm mẹ chồng, chỉ thấy nhắc đến tiền thôi. Chồng nó đi làm xa, nhà có một mẹ một con chứ có năm có bảy gì. Tính em thì hay chuyện, cứ có chuyện gì về lại muốn kể với nó, có gì kể nấy.

    Lần đó, nó bận đi làm, một mình không cấy nổi mấy sào ruộng nên em thuê người cấy. Tối đến em mang chuyện thuê người này người kia hết chừng ấy chừng nọ tiền kể nó nghe. Là em kể thế nhưng nó lại cho rằng em kể ý là nói nó góp tiền. Rồi nó bảo em: “Con thấy tiền thuê người cấy còn quá tiền mua gạo nhà mình ăn. Nhưng con vẫn xin góp tiền cấy cho mẹ”. Em giận lắm chị ạ.

    Lại kể với chị dịp hội người cao tuổi tổ chức đi tham quan, em cũng muốn về hỏi ý con dâu. Nó lại bảo: “Mẹ có tiền thì mẹ đi chơi chứ con chả có tiền biếu mẹ nên con không có ý kiến gì”. Rồi nó cũng biếu em hai trăm ngàn đi chơi nhưng lại cố tình cho em nghe thấy nó phải đi vay tiền của người ta. Vậy thì em mặt mũi nào mà nhận tiền con dâu biếu trong khi nó phải đi vay mượn.

    Có đận, người quen muốn nhờ em đi bế con giúp đôi vợ chồng trẻ trên thành phố, em thấy mình còn khỏe thì cũng muốn đi làm thêm. Em về kể với con dâu để xem ý tứ nó thế nào. Như người ta thì nó bảo mẹ có tuổi rồi cũng không nên đi ở cho người ta, nhà có gì ăn nấy mẹ ạ, thì em nghe mừng quá.

    Đằng này nó lại bảo: “Con chả có tiền biếu mẹ, mẹ đi làm lấy tiền thì con sao có ý kiến gì được”. Em giận lắm nhưng rồi nói con dâu ngồi lại phân tích cho nó hiểu.

    Chúng nó giờ là thế đấy chị, một câu nhắc đến tiền hai câu nhắc đến tiền. Cuộc sống của chúng nó bây giờ chỉ quanh với đồng tiền nên nghĩ chị em mình cũng thế. Trước chị em mình khó khăn, vất vả là thế, nhưng có bao giờ luôn miệng nhắc đến tiền đâu.

    Nhiều lúc cái mình cần là câu nói quan tâm, tình cảm thôi, chứ mình cũng đi hơn nửa cuộc đời rồi, cái ăn cái tiêu đáng mấy đâu, nhưng chúng nó không làm được chị ạ.

    Hồi đầu, con dâu cũng không vừa lòng khi nghe góp ý, nhưng em vẫn nói thẳng và phân tích cho nó hiểu. Dần dần con dâu cũng hiểu, bớt nhắc chuyện tiền bạc. Thế nên theo em, chị muốn các con làm gì, không vừa lòng chuyện gì cứ nói thẳng ra. Chứ mong chúng nó phải hiểu, nhìn trước nhìn sau như chị em mình làm dâu ngày trước khó lắm.

    Sau một hồi nghe chuyện con dâu nhà bà Phán, bà Lành lau nước mắt. Gật đầu, ngẫm nghĩ nhiều điều bà Phán nói đúng, bà Lành bảo: "Có khi tôi cũng phải học bà, cứ nói ra chứ chờ chúng nó hiểu, chủ động quan tâm thì khó nhỉ".

    Bà Lành xoa lưng bà Phán: "Chị cứ nghe em, con dâu có gì không nên không phải chị cứ bảo cho nó biết, chứ cứ giữ trong lòng, mình đang bệnh lại bệnh thêm đấy chị". http://chuyennhathanhhunghanoi.com

    Hai bà vừa ăn sáng vừa tiếp tục chuyện qua chuyện lại, tâm sự với nhau. Một lúc sau bà Lành đứng lên chào bà Phán rồi chậm chạp bước ra về. Khuôn mặt bà Lành cũng đã vui vẻ hơn lúc mới đến.

Ủng hộ bài viết này